Nếu trở lại thời sinh viên, ta sẽ sống rất khác

Làm sinh viên thì có gì hay nhỉ? Có người nói rằng đó là quãng đời nhiều trải nghiệm và là bước ngoặt trưởng thành, nhưng ta lại không cảm nhận được điều đó ngay lúc ấy. Chỉ biết rằng, chinh phục xong mục tiêu “đỗ đại học”, ta bị hụt hẫng trong vô định.

Vào đại học là một bước ngoặt trong cuộc đời. Ai đã trải qua thời sinh viên mà không nhớ những ngày tháng vui vẻ, nồng nhiệt ấy và cũng sẽ không quên những gian khó đầu đời. Từ một học sinh cấp ba trong vòng tay bố mẹ, chất quanh mình đủ loại sách bài tập và tài liệu tham khảo, làm thử cả đống đề thi với ý chí đỗ đại học thôi thúc khôn nguôi… Bỗng nhiên, chỉ qua một kỳ thi mà cuộc đời chợt rẽ lối. Ta rời căn nhà thân thương để đến một thành phố mới, xô bồ và lạ lẫm. Niềm vui đỗ đại học mau chóng nín lặng trước những lo toan của lần đầu sống tự lập. Ta nhớ nhà, nhớ bố mẹ xiết bao. Chưa quen việc tự lo cho mình từng bữa cơm. Bị xô đẩy, soi xét, hối thúc bởi những mối quan hệ mới, của bạn bè bốn phương.

Háo hức với cuộc sống mới chẳng được bao lâu, bỗng nhiên ta thấy thảng thốt về tương lai của mình. Mai sau ta sẽ làm gì, rồi trở thành người như thế nào? Nhiều môn học, chằng chịt cả thời khóa biểu, liệu có ích gì không? Người lớn bảo phải lo mà học để kiếm được cái bằng ưu, sau này dễ xin việc. Cũng có kẻ rỉ tai “Cứ chơi đi, tuổi trẻ có thắm lại bao giờ!”.

Thế rồi ta lao đầu vào học, mặc kệ thế giới ngoài kia. Sinh viên năm thứ hai hoài nghi về tương lai. Sang năm thứ ba vẫn mông lung về chính mình. Bốn năm đại học nhanh như gió thoảng, ta ra trường, đi làm, nhưng vẫn tự hỏi mình đã đạt được điều gì trong quãng đời sinh viên tươi trẻ vừa trôi qua?