Người phụ nữ không bao giờ trang điểm và tô hủ tiếu hiếm hói khiến người ta nhói lòng

Dù có thể thời gian, sự khổ cực phải vật lộn với gánh nặng mưu sinh sẽ làm họ trong xuề xòa đôi chút. Nhưng cái đẹp bên trong thường không cần đến những lớp trang điểm.

Tôi quen chị một năm về trước khi còn ở chung cư cũ. Buổi tối nóng nực tôi hay xuống ngồi vỉa hè để hóng mát, còn chị cứ 9h tối lại đẩy chiếc xe trái cây bày bán dưới khu chung cư. 

Tối nào cũng vậy, tôi cứ quan sát chị bên chiếc xe trái cây cũ kỹ và trĩu nặng đủ thứ linh tinh khác, bởi ngoài bán trái cây ra chị còn bán thêm bánh tráng trộn, bánh tráng muối, bắp rang, kẹo lạc và còn tranh thủ lượm thêm ve chai bán kiếm thêm ít đồng.

Cứ vậy quan sát chị từ mùa nắng cũng như mùa mưa, cứ sáng 7h bước xuống đường ăn sáng là tôi đã thấy chị đẩy chiếc xe bán trái cây dạo đi ngang qua và tối đến 9h là tôi thấy chị đẩy xe bán trước cổng chung cư cho đến tầm 11h khuya, chị lại ì ạch đẩy về khu nhà trọ cách đó vài cây số.

Người phụ nữ ngoài 40 tuổi, thân hình mập mập kia đang gồng gánh bên chiếc xe trái cây để nuôi một người chồng và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học ở quê. Tranh thủ những lúc chị ngồi nghỉ do vắng khách tôi hay đến bắt chuyện. Chị tâm sự quê ở tận miền bắc và một mình vào đây kiếm sống lo cho gia đình.

Người phụ nữ không bao giờ trang điểm và tô hủ tiếu hiếm hói khiến người ta nhói lòng

Người phụ nữ bán trái cây dạo và câu chuyện khiến nhiều người xót xa. (Ảnh minh họa)

Chị tâm sự một ngày quần quật bên chiếc xe trái cây này chị kiếm được 300 ngàn, còn những hôm ế thì chỉ dưới 200 ngày mà thôi. 

Tôi vội hỏi sao chị không kiếm nghề khác mà làm cho đỡ vất vả lại thu nhập cao hơn. Bởi một giờ làm việc nhà người ta cũng trả ít nhất 50 ngàn. Chị lắc đầu bảo đã từng đi làm nhưng sau đó phải nghỉ vì chân chị bị khớp và không thể leo nổi các bậc cầu thang.

Hai chân chị bị phù rất nặng đồng nghĩa với việc người chị cũng bị phù theo. Trên tay người phụ nữ đó lúc nào cũng mang theo một bịch thuốc to tướng để uống mỗi ngày và đã rất nhiều lần bác sĩ bảo nghỉ ngơi nhưng chị vẫn không có lấy một ngày nghỉ bệnh. 

Chị bảo mỗi ngày tiền ăn của mình chỉ từ 8 đến 10 ngàn đồng vì còn phải để dành tiền đóng tiền nhà và gửi tiền về quê nuôi gia đình. Tôi thật sự ngớ người vì với khoản tiền cỏn con như vậy chỉ đủ mua một ổ bánh mì hoặc mua một hộp xôi bé tí ở vỉa hè.

Và “lịch trình” ăn uống của người phụ nữ ấy là sáng chỉ mua một ổ bánh mỳ không hết hai ngàn rưỡi, trưa mua một gói mì tôm rồi xin ai đó ít nước nóng để pha ăn, nếu không có nước nóng thì chị sẽ ăn sống cho qua bữa. Tối về ghé một tiệm cơm nào đó mua ít cơm canh còn dư về ăn. Có nơi chủ tiệm tốt họ sẽ không lấy tiền, còn có nơi họ sẽ lấy hai, ba ngàn gì đó.

Dần dần sau những lần nghe chị tâm sự như vậy thì thỉnh thoảng tôi hay dúi vào tay chị ấy năm ba chục rồi bảo chị thêm tiền mà mua thuốc uống cho chân nó bớt phù. Nói xong tôi vội vàng bỏ đi mặc cho tiếng kêu của chị muốn gửi trả lại tôi tiền. 

Người phụ nữ không bao giờ trang điểm và tô hủ tiếu hiếm hói khiến người ta nhói lòng

(Ảnh minh họa)

Có hôm khuya đi bán về chị thấy tôi ngồi ăn hủ tíu ở ven đường, bất giác ngước lên nhìn tôi thấy chị nhìn tô hủ tíu một cách thèm thuồng.

Tôi vội kêu thêm một tô nữa và cố gắng kéo chị ngồi xuống ăn trong khi chị một mục từ chối. Ăn xong tô hủ tíu, húp đến giọt nước uống cùng chị mới thốt lên rằng cả năm rồi mới được ăn một miếng thịt lợn ngon như vậy. 

Nghe xong câu đó tôi thấy tim mình như nhói lên. Quả thật khi ngắm nhìn một người phụ nữ cực khổ, áo quần đều nhuốm màu khói bụi, tóc tai bê bết những giọt mồ hồ và một khuôn mặt không có một lớp trang điểm nào, tự nhiên tôi thấy họ đẹp đến lạ lùng?…

Cái đẹp ấy được toát lên từ ánh mắt phục hậu, từ nụ cười hạnh phúc khi kể về những đứa con của mình dù nghèo mà vẫn ham học. Và người phụ nữ bán trái cây dạo kia không chỉ dãi nắng dầm mưa, mà họ còn phải dầm thêm sương đêm buốt lạnh. Ấy vậy mà họ vẫn cứ đẹp!

Cái đẹp của sự lam lũ tảo tần dường như không thể làm họ tàn phai nhan sắc. Thi Thoảng tôi hay ngước nhìn chị bán trái cây dạo ấy dưới ánh đèn đường và bảo: “Chị có một khuôn mặt phúc hậu và nước da thật đẹp!”

Dù họ nghèo đến mức phải chạy ăn từng bữa không có tiền để mua những thứ mỹ phẩm đắp lên mặt. Song ai nghĩ như vậy họ sẽ xấu đi. Dù có thể thời gian, sự khổ cực phải vật lộn với gánh nặng mưu sinh sẽ làm họ trong xuề xòa đôi chút. Nhưng cái đẹp bên trong thường không cần đến những lớp trang điểm.

theo Trí Thức Trẻ

Loading...
CHIA SẺ