Rơi nước mắt vì mẹ chồng khuyên tôi đi bước nữa

Giờ tôi không biết nên làm sao nữa, tôi còn trẻ, cũng chưa có con, nhưng dứt áo ra đi thì tôi không đành lòng.

Tôi và Nam đều là mối tình đầu của nhau. Yêu nhau 3 năm đại học, ra trường tôi theo anh về quê anh tận trong Hà Tĩnh, lận đận hơn 1 năm nữa mới may mắn xin được việc.

Trước đó cũng phải khó khăn lắm tình cảm của hai đứa mới được gia đình tôi cho phép, bởi chúng tôi xa nhau quá, tôi ở tận trên Cao Bằng. Nhà tôi điều kiện cũng khá giả, còn nhà Nam thì khó khăn lắm, nhà thuần nông, bố anh mất từ lâu, nhà chỉ còn có mẹ già hơn 60, quanh năm đau ốm. Ngày đưa dâu tôi về nhà chồng, mẹ cứ khóc sụt sùi mãi, bảo tôi sao mà dại thế, bao nhiêu người tốt, yêu thật lòng, gần gũi thì không lấy, lại đâm đầu đi lấy chồng xa tít.

Tôi khóc, nhưng trong lòng chưa một giây một phút nào hối hận. Bởi chúng tôi chân thành với nhau, tôi tin khó khăn nào rồi cũng sẽ qua.

Vậy nhưng ông trời dường như chẳng thấu nỗi niềm của tôi, vừa cưới được hơn 3 tháng, hạnh phúc chẳng tày gang thì Nam tai nạn qua đời.

Rơi nước mắt vì mẹ chồng khuyên tôi đi bước nữa
Ảnh minh họa

Sự ra đi đột ngột của chồng như đòn giáng chí mạng vào cả tôi và mẹ chồng khi đó. Tôi đau khổ tưởng chết đi sống lại, ngày đưa anh về, tôi cảm giác thế giới này như sụp đổ dưới chân.

Mẹ chồng tôi già yếu, vốn đã mang bệnh nay lại thêm cú sốc này, bà quỵ hẳn, nhập viện cả tuần trời.

Còn tôi, tôi không còn nước mắt mà khóc nữa. Cả ngày cứ thẫn thờ trong phòng, hết ngắm ảnh anh, đọc lại tin nhắn của anh… trong lòng trống rỗng đến vô hồn.

Đêm nào tôi cũng khóc, khóc vì thương anh, thương mình, vì nỗi nhớ anh dày vò khổ sở. Tôi và mẹ chồng sống câm lặng, không ai nói với ai điều gì.

Nhưng rồi chính mẹ chồng lại là người vực dậy trước tôi. Bà nấu nhữngmón ăn ngon, ép tôi phải ăn, vì từ hồi chồng mất, tôi sút hơn 5 cân, người gầy rộc đi, hốc hác. Tôi còn nhớ như in lời mẹ chồng nói: “Ăn đi con, người đã mất rồi, người sống thì vẫn cứ phải sống. Con cứ thế này, thằng Nam không yên tâm mà nhắm mắt”. Tôi nghe mẹ nói, cố gượng dậy ăn uống, vui vẻ cho mẹ đỡ đau lòng.

Cứ như thế thời gian cũng qua đi, một năm trời đằng đằng… Tôi quen dần với sự vắng mặt của chồng, tôi ít khóc hơn, dù nhiều đêm nhớ anh quay quắt. Mẹ con tôi cứ thế nương tựa vào nhau mà sống. Mẹ chồng thương tôi nhiều như mẹ đẻ, mà có khi còn hơn, vì hơn ai hết, bà thấu hiểu được sự mất mát trong lòng tôi lớn thế nào.

Công việc của tôi vẫn bình thường, trong thời gian đó cũng có một số người có ý tìm hiểu tôi, nhưng tôi không đón nhận, tận thâm tâm mình, tôi vẫn luôn nghĩ mình vẫn là vợ của Nam.

Thế nhưng cũng thời điểm này, bố mẹ đẻ trên quê gọi tôi ráo riết. Mẹ tôi nói đã tìm được chỗ chuyển công tác cho tôi về gần rồi, tôi còn trẻ, về nhà đi làm, vẫn dư sức lấy được người chồng tử tế khác. Tôi nhất định không đồng ý, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ bỏ quê chồng mà đi.

Vậy nhưng mẹ chồng tôi, mấy dạo gần đây, đêm nào bà cũng tỉ tê khuyên tôi nên mở lòng mình, tái hôn và sống cuộc sống mới. Bà chưa biết chuyện mẹ đẻ tôi gọi về nên cũng không nói gì, tuy nhiên bà luôn có ý bảo tôi đi lấy chồng khác. Bà nói tôi chưa vướng bận gì, bà không muốn chôn vùi tuổi trẻ của tôi ở đây.

Tôi xót xa vô cùng, quả thực, tôi cũng khao khát có một đứa con, một gia đình thực sự. Nhưng tôi thương mẹ chồng, hơn nữa tôi cũng không thể quên Nam. Tôi hoang mang lắm, xin hãy cho tôi lời khuyên.

 

Khỏe & Đẹp

Loading...
CHIA SẺ